Đóng

Phi công Mỹ sinh tồn sau khi bị bắn hạ ở Iran ra sao?

(VTC News) -

Các sự kiện liên quan đến máy bay như F-15 bị bắn hạ trong khu vực Iran gần đây một lần nữa làm dấy lên câu hỏi: điều gì xảy ra với phi công Mỹ khi họ rơi xuống lãnh thổ đối phương?

Khi phi công trở thành “mục tiêu sống” sau cú bắn hạ

Trong học thuyết tác chiến của Mỹ, việc bị bắn hạ không đồng nghĩa với kết thúc nhiệm vụ mà là chuyển sang một giai đoạn khác - sinh tồn và chờ giải cứu.

Phi công chiến đấu Mỹ được huấn luyện bài bản theo chương trình SERE (Survival, Evasion, Resistance, Escape - Sinh tồn, lẩn trốn, kháng cự, thoát ly), vốn được phát triển từ thời Chiến tranh Lạnh và liên tục cập nhật theo thực tiễn các xung đột hiện đại.

Những hình ảnh liên quan đến chiến dịch giải cứu phi công F-15 Mỹ ở Iran. Ảnh AOL

Trong thực tế, khi máy bay gặp sự cố và phi công phải phóng ghế thoát hiểm, toàn bộ quy trình sinh tồn gần như bắt đầu ngay từ trên không.

Phi công phải chọn vị trí tiếp đất tối ưu, tránh khu dân cư đông đúc hoặc khu vực có lực lượng đối phương hiện diện dày đặc. Ngay khi chạm đất, ưu tiên hàng đầu là rời khỏi khu vực tiếp đất càng nhanh càng tốt, bởi tín hiệu nhiệt và tiếng động từ vụ rơi có thể thu hút lực lượng truy tìm chỉ trong vài phút.

Máy bay Mỹ cháy rụi tại Iran.

Kỹ năng lẩn trốn và hệ thống liên lạc bí mật

Một trong những nội dung quan trọng nhất của SERE là kỹ năng lẩn trốn. Phi công được huấn luyện để di chuyển vào ban đêm, hạn chế dấu vết và tận dụng địa hình tự nhiên như rừng, núi hoặc khu vực hoang mạc để ẩn náu. Trang bị sinh tồn tiêu chuẩn của họ thường bao gồm bộ dụng cụ nhỏ gọn với nước, thực phẩm năng lượng cao, thiết bị định vị, dao đa năng và đôi khi là thiết bị lọc nước.

Quan trọng hơn cả là hệ thống liên lạc. Phi công Mỹ mang theo các thiết bị radio mã hóa, có khả năng phát tín hiệu ngắn, khó bị phát hiện và chỉ có thể giải mã bởi lực lượng thân thiện.

Các kênh liên lạc này thường hoạt động theo nguyên tắc “phát - im lặng - di chuyển”, tránh phát liên tục để không bị đối phương định vị.

Ngoài ra, họ còn sử dụng các mã xác thực đặc biệt. Khi liên lạc với lực lượng giải cứu, phi công phải cung cấp các câu trả lời được mã hóa trước để chứng minh danh tính, tránh bị đối phương giả mạo hoặc khai thác thông tin. Đây là yếu tố sống còn trong môi trường tác chiến điện tử ngày càng phức tạp.

Chiến dịch giải cứu

Khi tín hiệu từ phi công được xác nhận, một chiến dịch CSAR (Combat Search and Rescue - tìm kiếm và cứu nạn chiến đấu) sẽ được kích hoạt. Trong đó, lực lượng đặc nhiệm như Delta Force thường đóng vai trò then chốt trong các nhiệm vụ có rủi ro cao.

Các đội giải cứu có thể sử dụng trực thăng tàng hình, máy bay vận tải đặc biệt hoặc thậm chí xâm nhập bằng đường bộ. Tùy vào tình hình, họ có thể phối hợp với máy bay không người lái để trinh sát, máy bay chiến đấu để yểm trợ và hệ thống tác chiến điện tử nhằm gây nhiễu radar đối phương.

Điểm đáng chú ý là thời gian phản ứng cực nhanh. Trong nhiều trường hợp, chiến dịch giải cứu được triển khai chỉ trong vài giờ sau khi phi công bị bắn hạ. Tuy nhiên, nếu môi trường quá nguy hiểm, phi công có thể phải tự sinh tồn trong nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần, trước khi có cơ hội được đưa ra ngoài.

Phi công Mỹ được huấn luyện khả năng thoát hiểm khi máy bay rơi xuống nước. Ảnh USArmy

Công nghệ hỗ trợ

Trong bối cảnh hiện đại, công nghệ đóng vai trò ngày càng lớn. Phi công Mỹ có thể sử dụng thiết bị định vị vệ tinh, tín hiệu khẩn cấp tích hợp với hệ thống GPS quân sự, giúp lực lượng giải cứu xác định vị trí chính xác trong phạm vi chỉ vài mét. Tuy nhiên, điều này cũng đi kèm rủi ro bị đối phương phát hiện nếu tín hiệu bị chặn.

Do đó, chiến thuật “im lặng điện tử” thường được áp dụng. Phi công chỉ bật thiết bị trong thời gian rất ngắn, sau đó tắt ngay để tránh bị theo dõi. Sự cân bằng giữa việc phát tín hiệu để được cứu và việc giữ bí mật để tồn tại là một trong những thách thức lớn nhất.

Các xung đột hiện đại cho thấy môi trường sinh tồn ngày càng khắc nghiệt. Hệ thống giám sát bằng UAV, vệ tinh và cảm biến mặt đất khiến việc lẩn trốn trở nên khó khăn hơn nhiều so với trước đây. Điều này buộc quân đội Mỹ phải liên tục nâng cấp chương trình huấn luyện SERE, bổ sung các kỹ năng chống theo dõi điện tử và sinh tồn trong môi trường công nghệ cao.

Tuy vậy, nguyên tắc cốt lõi vẫn không thay đổi: phi công phải trở thành “người lính đơn độc” có khả năng tự bảo vệ, ẩn mình và duy trì liên lạc cho đến khi được giải cứu. Trong những tình huống như vụ việc liên quan đến F-15 gần đây, chính những kỹ năng này sẽ quyết định cơ hội sống sót.

Lê Hưng (Tổng hợp)

Tin mới