Mạng xã hội gần đây dậy sóng trước đoạn video ghi lại cảnh xảy ra tại phường Phù Khê, Bắc Ninh: Người đàn ông hung hãn túm tóc đánh vợ một cách dã man giữa sân. Nạn nhân ngã xuống vẫn bị kéo lê trên đất, lôi vào nhà đánh tiếp. Những cú đấm, cú đá liên tiếp giáng xuống thân thể người phụ nữ không còn khả năng chống cự, chỉ biết co người né tránh khiến bất cứ ai xem cũng thấy đau đớn và phẫn nộ.
Toàn bộ hành vi bạo lực diễn ra trước sự chứng kiến của một em bé.
Dư luận giận dữ, Công an phường Phù Khê cũng sớm mời hai vợ chồng đến làm việc để xác minh. Người vợ không đề nghị xử lý chồng. Đơn vị phối hợp với tổ dân phố nhắc nhở, giáo dục người chồng để không tái diễn hành vi tương tự.
"Kịch bản" giống như vậy xảy ra ở vô số gia đình có bạo hành khác. Những người vợ bị đánh đập dã man dù rất uất ức nhưng khi chuyện đã ra đến cơ quan chức năng thì vì nhiều lý do, họ chọn cách bỏ qua để chồng mình không bị xử lý. Nhưng rất, rất nhiều ông chồng đã được "nhắc nhở, giáo dục" sau đó tiếp tục thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ.
Vì thế, cơ quan chức năng không nên bỏ qua cho kẻ bạo lực gia đình vì nạn nhân không truy cứu.
Vụ chồng đánh vợ tại Bắc Ninh khiến nhiều người bức xúc. (Ảnh chụp màn hình)
Trước hết, chúng ta cần nhìn nhận thẳng thắn: Vì sao nạn nhân bạo lực gia đình thường chọn cách tha thứ? Đừng vội cho rằng đó là lòng bao dung, lý do này chỉ chiếm một phần nhỏ. Những lý do khác thực tế hơn là: Người phụ nữ sợ chồng bị phạt thì cả nhà đều chịu tổn thất (nhất là khi chị phụ thuộc chồng về kinh tế), sợ xấu chàng hổ ai, sợ ảnh hưởng danh dự gia đình và tâm lý của con cái, sợ nếu "làm căng" thì sau này sẽ phải chịu thêm những trận đòn trút giận...
Và thế là chị buộc mình tin vào lời cam kết không tái phạm của chồng, rút lại đề nghị được cơ quan chức năng can thiệp.
Thế nhưng thực tế cho thấy, khi chồng thích khuất phục vợ bằng nắm đấm và vợ cứ tiếp tục nhẫn nhịn, tha thứ, bạo lực gia đình sẽ không thể dừng lại sau một hay thậm chí nhiều lời hứa nếu không có sự can thiệp đủ mạnh từ bên ngoài.
Hiện nay chúng ta đã có đủ chế tài để xử lý. Theo Điều 37 Nghị định 282/2025/NĐ-CP có hiệu lực từ ngày 15/12/2025, hành vi đánh đập hoặc cố tình xâm hại đến sức khỏe, tính mạng thành viên gia đình bị phạt tiền từ 5 đến 10 triệu đồng, nếu tái phạm sẽ chịu phạt nặng hơn.
Mức phạt này đủ sức răn đe, vấn đề là có áp dụng hay không mà thôi. Nếu "đưa nhau lên phường" chỉ bị nhắc nhở, hứa "sau này không đánh" rồi được tha về, người vợ sẽ còn tiếp tục trở thành "bao cát" cho kẻ vũ phu xả giận. Nhưng nếu lực lượng chức năng chỉ cần xác định có hành vi bạo lực là phạt theo quy định cho dù nạn nhân tha thứ hay không, anh ta sẽ phải cố kìm máu bạo lực của mình lại.
Những vụ bạo lực gia đình như vừa xảy ra ở Bắc Ninh không chỉ là sự xâm phạm thân thể một cá nhân, mà còn ảnh hưởng xấu đến cộng đồng. Việc xử lý nghiêm không chỉ là trừng phạt một người đàn ông cụ thể, mà là để làm gương cho hàng triệu người khác.
Hành vi bạo lực đã được ghi lại rõ ràng bằng hình ảnh, có bằng chứng xác thực và sự thừa nhận của các bên, nếu không được xử lý thỏa đáng sẽ tạo tiền lệ xấu. Nạn nhân của bạo lực gia đình là bên yếu thế trong nhà, từ chồng đến mẹ chồng có nhiều cách để gây sức ép buộc chị phải "tha thứ" nếu điều đó giúp anh ta thoát khỏi sự trừng phạt.
Ở nhiều quốc gia phát triển, cảnh sát bắt giữ và truy tố kẻ bạo hành ngay cả khi nạn nhân không đề nghị hoặc rút đơn. Tại Mỹ, nhiều tiểu bang áp dụng chính sách "No-drop policy" (truy tố không phụ thuộc vào nạn nhân).
Theo tài liệu từ Bộ Tư pháp Mỹ (DOJ), một khi cảnh sát thu thập đủ bằng chứng khách quan như video hiện trường hay hồ sơ bệnh án, công tố viên có quyền tiếp tục truy tố kẻ bạo hành ngay cả khi người vợ rút đơn. Điều này nhằm mục đích buộc người gây bạo hành phải chịu trách nhiệm và giảm thiểu sức ép buộc đối với nạn nhân, với quan điểm bạo lực gia đình không phải là tranh chấp cá nhân.
Tại Vương quốc Anh, Cơ quan Công tố Hoàng gia (CPS) cũng có quyền thực hiện các vụ "Evidence-led prosecutions" (truy tố dựa trên bằng chứng). Thay vì chỉ dựa vào lời khai của người trong cuộc, họ sử dụng dữ liệu từ camera giám sát, bản ghi âm cuộc gọi khẩn cấp hoặc lời khai của nhân chứng có mặt tại hiện trường để buộc tội.
Tại Canada, chính sách "Mandatory Charging" (buộc truy tố) yêu cầu cảnh sát phải đưa ra cáo buộc nếu có căn cứ cho thấy bạo lực đã xảy ra, bất kể ý muốn của nạn nhân tại thời điểm đó. Bộ Tư pháp Canada đưa ra quy định này nhằm ngăn chặn tình trạng kẻ bạo hành thao túng tâm lý nạn nhân để trốn tội.
Quan điểm "chuyện trong nhà thì đóng cửa bảo nhau" khiến nhiều người vợ Việt Nam phải "đóng cửa chịu đòn". Pháp luật cần ra tay để kẻ bạo hành hiểu rằng họ sẽ phải trả giá đắt cho mỗi nắm đấm giáng xuống.
Bạn có đồng tình với ý kiến trên? Hãy chia sẻ ý kiến ở box bình luận bên dưới.