Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều chia sẻ: "Nhà thơ Giang Nam đã chọn Tổ quốc và thơ ca làm lẽ sống của đời mình. Và suốt đời, ông đã đi trên con đường ấy. Không có bất cứ điều gì, không thách thức nào có thể thay đổi con đường của ông.
Giang Nam sống hiền như cây, kiên định như cây, mạnh mẽ như cây và nở hoa kết trái như cây trong gió bão. Xin cúi đầu vĩnh biệt ông, tác giả bài thơ Quê hương bất diệt".
Nhà thơ Giang Nam tên thật là Nguyễn Sung, sinh năm 1929 trong một gia đình nhà nho bình dân yêu nước ở làng Bình Trị, xã Ninh Bình, huyện Ninh Hòa, Khánh Hòa.
Nhà thơ Giang Nam.
Ông hoạt động cách mạng từ trẻ, từng giữ các chức vụ: Phó tổng Thư ký Hội Văn nghệ Giải phóng miền Nam, Tổng Biên tập Báo Văn nghệ, Uỷ viên Ban chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam khóa II, III; Chủ tịch Hội Văn nghệ Phú Khánh...
Bài thơ nổi tiếng nhất của ông là Quê hương (sáng tác năm 1960), được nhiều thế hệ người Việt Nam yêu thích. Bài thơ được đưa vào giảng dạy trong chương trình trung học phổ thông, từng được nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu phổ nhạc.
Ông từng nhận giải nhì thơ của Tạp chí Văn nghệ năm 1961, Giải thưởng văn học nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu (1960-1965) của Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam và Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2001.
Ngoài thơ, Giang Nam còn sáng tác văn xuôi, chủ yếu là truyện, truyện ngắn. Ông từng sử dụng một số bút danh khác như Châu Giang, Hà Trung, Lê Minh...
Quê hương - Giang NamThuở còn thơ ngày hai buổi đến trườngyêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:“Ai bảo chăn trâu là khổ?”Tôi mơ màng nghe chim hót trên caoNhững ngày trốn họcđuổi bướm cầu aoMẹ bắt đượcchưa đánh roi nào đã khócCó cô bé nhà bênnhìn tôi cười khúc khích...
***
Cách mạng bùng lênrồi kháng chiến trường kỳQuê tôi đầy bóng giặcTừ biệt mẹ tôi điCô bé nhà bên (có ai ngờ)cũng vào du kíchHôm gặp tôi vẫn cười khúc khíchmắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)Giữa cuộc hành quân không nói được một lờiĐơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lạiMưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...
***
Hoà bình tôi trở về đâyvới mái trường xưa, bãi mía, luống càyLại gặp emthẹn thùng nép sau cánh cửavẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏChuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùiEm vẫn để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin emkhông tin được dù đó là sự thậtGiặc bắn em rồi quăng mất xácchỉ vì em là du kích, em ơi!Đau xé lòng anh, chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim có bướmcó những ngày trốn học bị đòn roiNay yêu quê hương vì trong từng nắm đấtcó một phần xương thịt của em tôi