Khó là bởi trong rất nhiều gia đình, nói “mẹ sai rồi” không phải là câu phản biện, mà bị xem như sự phản bội. Thế nên, khi mẹ mắng vợ, chèn ép vợ, xúc phạm vợ, không ít người đàn ông chọn cách quen thuộc nhất: im lặng. Hoặc tệ hơn, họ đứng hẳn về phía mẹ.
“Tính mẹ thế" hay cái cớ cho sự trốn tránh?
Trong vô số cuộc xung đột mẹ chồng – nàng dâu, người ta nghe đi nghe lại những câu nói quen thuộc từ người chồng: “Mẹ anh già rồi, em nhịn đi”; “Bà có ác ý đâu, chỉ là nói thẳng”; “Ở nhà anh từ trước tới nay vẫn vậy”...
Những câu nói ấy không giải quyết mâu thuẫn, chỉ chuyển gánh nặng sang vai người vợ. Điều được ngầm khẳng định ở đây là: Vợ phải hiểu, phải nhịn, phải chịu, còn mẹ thì không cần thay đổi.
Sự thật là nhiều người đàn ông biết mẹ mình sai, nhưng không dám nói. Không phải vì họ mù quáng, mà vì e ngại, sợ bị quy là bất hiếu, sợ làm mẹ tổn thương, sợ gia đình xáo trộn. Và thế là, họ chọn cách an toàn nhất cho mình – hy sinh vợ.
(Ảnh minh họa: AI)
Trong văn hóa Việt, chữ “hiếu” được đặt rất cao. Nhưng hiếu không đồng nghĩa với việc mẹ luôn đúng, và càng không có nghĩa là mặc kệ mẹ làm tổn thương vợ mình.
Người đàn ông trưởng thành phải đủ năng lực phân biệt giữa hiếu thảo và dung túng. Nhưng rất nhiều đàn ông Việt chưa bao giờ được dạy điều đó. Họ lớn lên trong tư duy: Mẹ là trung tâm, mẹ hy sinh cả đời vì mình, mẹ không thể sai, mẹ có sai cũng là vì tốt cho con cái và cần phải chấp nhận, nhường nhịn. Và khi lập gia đình, họ mang nguyên hệ tư duy ấy vào hôn nhân. Người nhịn và chịu đựng là vợ chứ không phải họ.
Kết quả là người vợ bước vào một ngôi nhà nơi cô luôn ở vị trí thấp hơn, yếu hơn, và dễ bị quy trách nhiệm hơn.
Im lặng cũng là một dạng bạo lực
Có những người chồng không trực tiếp mắng vợ, không chửi bới, không ra tay. Nhưng họ đứng đó, im lặng, nhìn mẹ công kích vợ. Sự im lặng ấy, với người vợ, đau không kém những lời nặng nề.
Khi người đàn ông không nói gì, thông điệp gửi đi rất rõ: “Anh thấy vậy là chấp nhận được".
Im lặng trong tình huống này không phải là khôn ngoan, mà là từ bỏ vai trò bảo vệ. Nó khiến người vợ hiểu rằng cô không có đồng minh trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Trái với nỗi sợ của nhiều người đàn ông, câu nói “mẹ sai rồi” không biến họ thành kẻ bất hiếu. Điều khiến họ trở nên đáng trách là biết sai mà không sửa, thấy bất công mà làm ngơ.
Người đàn ông dám nói với mẹ rằng: “Con nghĩ mẹ nói vậy là không công bằng với vợ con”; “Chuyện này mẹ cần tôn trọng vợ con hơn"... không phải là đứa con hư mà là đứa con trưởng thành.
Chỉ khi người chồng đứng ra đặt ranh giới, mẹ chồng mới buộc phải nhìn nhận lại hành vi của mình. Còn khi người chồng im lặng, mẹ sẽ mặc nhiên hiểu rằng bà có toàn quyền làm tổn thương con dâu.
Rất nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ không phải vì mẹ chồng quá khắt khe, mà vì người chồng quá yếu. Yếu trong việc bảo vệ, yếu trong việc chịu trách nhiệm, yếu trong việc nói ra điều cần nói.
Người phụ nữ có thể chịu đựng bà mẹ chồng khó tính, nhưng chẳng thể chịu đựng mãi người chồng không đứng về phía mình, bởi điều đó khiến họ cảm thấy mình không thuộc về gia đình này.
Khi những clip mẹ chồng chèn ép con dâu bị phơi bày, người ta phẫn nộ với mẹ chồng. Nhưng có lẽ, câu hỏi cần được đặt ra nhiều hơn là: Người đàn ông ở đâu trong bi kịch ấy?
Và khi mẹ chèn ép vợ, có bao nhiêu đàn ông Việt thực sự đủ dũng khí để nói một câu rất ngắn, nhưng rất khó : “Mẹ sai rồi".
Chừng nào câu nói ấy còn hiếm, thì chừng đó, người phụ nữ trong hôn nhân vẫn còn phải chịu thiệt.
Bạn có đồng tình với ý kiến trên? Hãy chia sẻ ở box bình luận bên dưới.