Đóng

Đêm Giao thừa trong ca trực lửa của lính cứu hỏa

(VTC News) -

Giữa thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, ca trực vẫn nối dài, không pháo hoa, không sum vầy, người lính cứu hỏa âm thầm giữ mùa xuân bình yên cho Thủ đô.

22h đêm 29 Tết, khi phố phường Hà Nội rực rỡ ánh đèn, dòng người hối hả trở về bên mâm cơm tất niên, thì ở các Đội Chữa cháy và Cứu nạn cứu hộ, Công an TP Hà Nội, những ca trực vẫn lặng lẽ nối dài.

Trong ánh đèn vàng ở đơn vị, những người lính cứu hỏa đón xuân theo cách rất riêng - bên còi báo động, bộ quần áo chữa cháy và tinh thần sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào.

Tết càng không được phép lơ là

Gần 30 năm gắn bó với nghề, Trung tá Đỗ Xuân Cường, Đội trưởng Đội Chữa cháy và cứu nạn cứu hộ khu vực 24, Phòng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ Công an TP Hà Nội không còn nhớ đã bao lần đón Giao thừa tại đơn vị. Trong ký ức của anh, Tết gắn với những ca trực kéo dài và tiếng chuông báo động có thể vang lên giữa đêm.

Tết của người lính cứu hỏa bên bánh chưng xanh.

“Càng gần Tết, cảm xúc càng khó tả. Nhớ nhà nhiều hơn, nhớ bữa cơm sum họp, nhưng cũng quen với việc phải gác lại tất cả để sẵn sàng cho nhiệm vụ”, Trung tá Đỗ Xuân Cường chia sẻ, giọng chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn hướng về bảng theo dõi thông tin sự cố trong phòng trực.

Địa bàn Đội Chữa cháy và cứu nạn cứu hộ khu vực 24 phụ trách đông dân cư, nhiều khu nhà cao tầng, ngõ nhỏ, nguy cơ cháy nổ luôn tiềm ẩn, nhất là trong dịp Tết Nguyên đán. Bởi vậy, mỗi cán bộ, chiến sĩ đều xác định rõ: Tết là thời điểm không được phép lơ là dù chỉ một giây.

Những ngày cuối năm, khi cái lạnh len qua từng con phố, nỗi nhớ nhà trong người lính cứu hỏa lại dâng lên rõ hơn. Nhà cách xa đơn vị, bố mẹ đã già, vợ một mình lo Tết, chăm sóc con và gia đình, Trung tá Cường chỉ có thể gọi điện hỏi thăm, dặn dò vài câu ngắn ngủi trước giờ vào ca trực.

“Năm nào cũng vậy, các con thường hỏi bao giờ bố về đón Giao thừa cùng con. Nghe con nói mà thương, nhưng cũng chỉ biết động viên con chờ Tết bù”, anh Cường cười hiền, ánh mắt thoáng chút trầm lắng. Với người lính cứu hỏa, nỗi nhớ nhà không vì quen mà vơi đi, chỉ được giấu lại phía sau trách nhiệm và sự tập trung cao độ.

Trong khi đó, ở trụ sở Đội Chữa cháy và cứu nạn cứu hộ khu vực 16, khi đồng hồ dần chạm mốc Giao thừa, cả kíp trực quây quần trong phòng trực. Một nồi bánh chưng nhỏ được chuẩn bị từ chiều, vài cành đào anh em tự tay mang về trang trí. Không khí Tết hiện hữu, nhưng tất cả đều hiểu rằng, mọi khoảnh khắc sum vầy đều có thể bị gián đoạn.

“Chúng tôi chúc Tết nhau sớm, vì không biết đúng Giao thừa có phải xuất xe hay không”, Thiếu tá Dương Văn Thu, Đội trưởng Đội Chữa cháy và cứu nạn cứu hộ khu vực 16 nói.

Kim đồng hồ vừa chạm mốc 0h, điện thoại cá nhân của anh rung lên. Tin nhắn từ vợ: “Chúc anh năm mới bình an, hoàn thành tốt nhiệm vụ. Mẹ con em luôn chờ anh”, Thiếu tá Dương Văn Thu chỉ kịp đọc nhanh, mỉm cười, rồi cất điện thoại vào túi áo.

Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ nấu bánh chưng đón Tết tại đơn vị.

Không phải năm nào Giao thừa cũng yên ắng. Thiếu tá Thu vẫn nhớ rõ cái Tết cách đây ba năm, khi cả kíp vừa nâng chén trà nóng thì chuông báo cháy vang lên. Một vụ cháy nhà dân trong ngõ nhỏ. “Không ai kịp nói với ai câu nào. Mọi người chỉ nhìn nhau, rồi lao ra xe”, anh Thu nhớ lại.

Đêm ấy, giữa cái lạnh cắt da của đầu xuân, các chiến sĩ tiếp cận hiện trường, triển khai đội hình chữa cháy, tìm kiếm nạn nhân. Khi đưa được một cụ già và hai cháu nhỏ ra ngoài an toàn, người thân òa khóc, nắm chặt tay các chiến sĩ không rời. “Khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi đều tan biến. Đó chính là Tết của chúng tôi”, anh Thu giọng trầm lại.

Sau những đám cháy, khi nhiệm vụ đã hoàn thành, có những khoảnh khắc rất lặng đối với người lính cứu hỏa. “Có lần, sau khi dập xong đám cháy, tôi đứng ngoài hiện trường nhìn pháo hoa xa xa. Bất giác thấy cay mắt. Không phải vì buồn, mà vì cảm giác vừa giữ được một mùa xuân cho người khác”, Thiếu tá Thu chia sẻ.

Tết xa nhà đầu tiên của chàng lính trẻ

Trong căn phòng trực của Đội Chữa cháy và cứu nạn cứu hộ khu vực 16, chiến sĩ nghĩa vụ Lưu Văn Huy, người lính trẻ lần đầu xa nhà đón Tết, đang cẩn thận lau lại chiếc mũ bảo hộ. Không có bố mẹ bên mâm cơm tất niên, không đón Giao thừa tại quê hương, nhưng trong ánh mắt Huy không có sự buồn bã.

“Đối với tôi, Tết ở đơn vị cũng như Tết ở nhà. Ở đơn vị đã là có Tết rồi, vì anh em quây quần, ấm cúng và rất tình cảm”, Huy chia sẻ. Với chàng chiến sĩ trẻ, Tết không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà ở cảm giác được đứng trong hàng ngũ, cùng đồng đội đón năm mới trong tâm thế sẵn sàng.

Chiếc bộ đàm luôn bên cạnh cán bộ, chiến sĩ phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ.

Hạnh phúc của người lính cứu hỏa rất giản dị. Đó là những ca trực không có chuông báo động vang lên trong đêm Giao thừa, là việc kết thúc Tết mà không có sự cố nghiêm trọng nào xảy ra trên địa bàn.

Tết trọn vẹn nhất là Tết bình yên, để sau những ngày trực căng thẳng, những người lính cứu hỏa mới có thể về nhà, đón “Tết bù” cùng gia đình. Khi ấy, mâm cơm không cần cầu kỳ, chỉ cần đủ mặt các thành viên là đã ấm áp.

Giữa thời khắc đất trời giao hòa, những ca trực lặng thầm vẫn nối dài. Không pháo hoa, không tiếng chúc tụng rộn ràng, nhưng trong từng ánh mắt của người lính cứu hỏa là niềm tự hào âm thầm: họ đang giữ cho mùa xuân của Hà Nội được bình yên.

Trong sắc xuân của Thủ đô, có những mùa xuân được giữ gìn bằng sự hy sinh lặng thầm. Mỗi ca trực Tết của lực lượng Cảnh sát Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ là một lời cam kết không lời: sẵn sàng gác lại niềm vui riêng để bảo vệ bình yên chung.

Khi người dân yên tâm sum họp, khi thành phố không xảy ra sự cố nghiêm trọng trong đêm Giao thừa, đó chính là mùa xuân trọn vẹn nhất đối với lực lượng Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ”, Thiếu tá Dương Văn Thu khẳng định.

Minh Tuệ

Tin mới