| Phòng bảo vệ, nơi bác Nguyễn Tiến Văn bị sát hại. |
| Bố của Nguyễn Bá Quỳnh đau lòng trước sự việc con trai gây ra. |
Ngay cả số điện thoại của mình, Quỳnh cũng đổi, trong suốt thời gian ấy đến khi gây án, Quỳnh gần như tuyệt giao, không có bất kỳ tin tức nào.
Bà Lượng lau những giọt nước mắt cay đắng nói: “Chưa kể đến việc giết người dã man thì nó cũng là một người bố tồi tệ... Con sinh ra mà nó vứt chỏng chơ, không thèm ngó ngàng, hỏi thăm lấy một câu”.
Gia đình hung thủ cũng cho biết, việc Quỳnh bỏ đi là vì đã yêu một người con gái khác. Bởi lẽ, cách đây ít lâu, Quỳnh có gọi điện về bắt vợ viết giấy ly dị, chỉ đợi mình về ký là xong, nhưng vợ không đồng ý.
Ông Phúc và bà Lượng cũng ra sức ngăn cản, nhưng Quỳnh không nghe và nói rằng sẽ không bao giờ trở về nhà nữa.
Kẻ thủ ác có biểu hiện thần kinh bất thường
| Đối tượng Nguyễn Bá Quỳnh, kẻ đã dã man giết hại bảo vệ ngân hàng. |
Phía gia đình của đối tượng Nguyễn Bá Quỳnh còn cung cấp cho chúng tôi thông tin về việc trước đây Quỳnh có lần từng đánh nhau với bạn, bị bạn cầm gạch đập mạnh vào đầu đến nằm bất tỉnh ở vệ đường đê. Đến khi người nhà phát hiện đưa đi bệnh viện, bác sĩ khám và cho biết bị vỡ xương sọ, gây chấn thương sọ não, bị tụ máu não và phải mổ.
Cũng từ sau lần đó, tính tình của Quỳnh thay đổi nhiều, hay cáu gắt, nhiều lần tham gia các vụ ẩu đả, đánh nhau với các thanh niên trong làng.
Mới nhất là vụ đánh nhau với người bảo vệ trường học, Quỳnh cùng một đám thanh niên gây sự rồi đánh tập thể, đến khi bị triệu tập lên xã, Quỳnh lại đứng lên oang oang nói rằng mỗi mình đánh.
Bà Lượng kể lại: “Sau khi chữa bệnh xong, cứ hôm trái gió trở trời là nó lại kêu đau đầu, rồi cứ hét toáng lên, còn đòi nhảy từ trên tầng xuống đất. Vợ nó phải ôm nó mãi, đến khi thằng con nó thấy bố thế sợ quá, khóc rống lên, nghe tiếng con khóc, nó mới bình thường trở lại”.
Mới đây, Quỳnh còn bị ngã từ trên tầng hai xuống, đưa đi bệnh viện khám, các bác sĩ cho biết bị dồn cột sống, nếu không mổ nhanh sẽ liệt toàn bộ phần nửa người dưới, cả đời thành tàn phế.
Trước khi chúng tôi ra về, bà Lượng hoen ướt hai dòng lệ nói: “Con tôi đã gây ra tội lỗi lớn, giết người ta quá dã man, nó phải gánh chịu sự trừng phạt của pháp luật.
Chỉ thương cho thằng con nó, mấy tháng nay nhớ bố mà không được gặp bố lấy một lần. Và cả đứa con dâu ngoan hiền, dù biết chồng ngoại tình nhưng vẫn hy vọng có ngày chồng hồi tâm chuyển ý. Giờ cơ sự thế này, còn biết trông mong vào đâu”.